Le_Jerry
11-29-2006, 04:19 PM
Một tối như mọi tối, ngồi vào bàn và mở máy tính lên, nhưng không hiểu sao tôi không có chút tâm trí nào để làm việc như mọi khi. Thế là mở nhạc Chanh, để Chanh hát hết bài này đến bài khác, và thật t́nh cờ lại toàn những bài buồn. Cứ thế, tôi ngồi hàng giờ để nghe từng lời hát của Chanh vang lên bên tai ḿnh. Cũng không biết lời bài hát đúng vào tâm trạng ḿnh, hay giọng hát của Chanh quá có hồn, những bản nhạc t́nh buồn bă cứ thế len lỏi vào tâm hồn ḿnh. và cứ thế, những giọt nước mắt cứ lặng lẽ tuôn. Tôi đă khóc. Cũng không hiểu ḿnh khóc v́ cái ǵ và v́ ai nữa. Chỉ biết rằng đúng vào thời điểm này, tôi đă không c̣n là tôi, đă không thể ngăn nổi những giọt nước mắt mà ḿnh đă cố nén chặt trong ḷng trong những ngày qua. Tôi luôn tỏ ra cứng rắn, tỏ ra lạc quan, vui vẻ khi hiện diện xung quanh mọi người. Tôi không muốn gia đ́nh, người thân, bạn bè nh́n thấy h́nh ảnh yếu đuối, buồn bă của ḿnh. Tôi là thế, cũng không thể hiểu nổi ḿnh. Thà tôi có thể khóc trước mặt mọi người những khi đau khổ, như thế c̣n dễ chịu hơn. Nhưng tôi không làm được. Tôi luôn muốn khắc họa cho ḿnh một h́nh ảnh mạnh mẽ, cứng cỏi. Để rồi khi đêm về, một ḿnh đối diện với bốn bức tường, cảm nhận được nỗi buồn, sự cô đơn, và lúc này tôi chỉ biết khóc, khóc cho quên đi tất cả.
Anh đă đến với tôi rất nhẹ nhàng, tự nhiên. Chúng tôi là bạn. Đó là một sự khởi đầu tốt đẹp. Tôi xem anh như một người bạn mới. sau đó t́nh cảm tiến triển theo thời gian. Anh đă gọi điện, nhắn tin và tạo cho tôi một cảm giác rất ấm áp, rất lạ thường. và đến một ngày nào đó, tôi chợt nhận ra rằng, ḿnh đă yêu anh. Anh đă làm tôi yêu anh. Lần đầu tiên tôi biết được cảm giác khi ḿnh yêu một ai đó, những khắc khoải, nhớ nhung, những cảm xúc rất lạ. Khi anh đă đưa tôi vào đến khu vườn yêu đầy thơ mộng, anh đă cho tôi cảm giác được yêu và đă yêu, tôi như đă có anh trong đời. Thế nhưng, lại cũng chính anh đă nói rằng anh xem tôi như môt người em gái, và những ǵ anh đă đem đến cho tôi trong thời gian qua chỉ là do anh quá buồn, và tôi là người chịu lắng nghe anh. Anh đă xin lỗi tôi, anh đă nói với tôi rằng anh đă sai, và anh sẽ sửa sai bằng cách không gặp tôi nữa. Anh bảo rằng đến thời điểm này anh biết tôi đă yêu anh và anh đă nhận ra cái sai của ḿnh. Khi nghe anh nói, tôi đă lặng người. Anh sai và anh đă xin lỗi nhưng anh có biết cái sai của anh đă làm cho tôi như thế nào không? Anh đă để lại trong ḷng tôi môt sự tổn thương quá nặng nề. Tôi đă từng nghe ai đó nói rằng: " làm cho người ta yêu và sau đó lại nói lời chia tay là một tội ác". Tôi đă thấm câu nói này. Tôi đă khóc thật nhiều, v́ tôi không biết phải làm ǵ, chỉ biết khóc và khóc, thế thôi. Cảm giác nhớ nhung, đau khổ cứ len lỏi trong con người tôi. Và anh đă xa tôi thật. Tôi đă tự nhủ với ḷng ḿnh phải quên anh. Ḷng kiêu hănh đă vực tôi dậy. Tôi không thể là một người lụy t́nh, tôi phải mạnh mẽ, phải cứng rắn. Thế nhưng, nói th́ rất dễ, khi làm th́ lại khó biết bao. Nhưng tôi cũng đă vượt qua được, mặc dù chỉ là trước mặt mọi người. Thời gian qua đi, khi vết thương ḷng đă nguôi ngoai, tôi đă dần lấy lại cân bằng th́ anh lại xuất hiện trong cuộc đời tôi, cũng với cái cách mà anh đă xuất hiện, cũng với những hành động, những sự quan tâm như ngày xưa. Tôi cứ ngỡ ḿnh đă quên được anh, nhưng khi anh đến, t́nh yêu trong tôi lại bùng cháy. Cứ thế, anh cứ thoắt ẩn, thoắt hiện trong cuộc đời tôi, cứ làm cho tôi yêu thương rồi lại xa rời để tôi nhớ anh da diết. Đến khi tôi đă tạm quên anh th́ anh lại xuất hiện và lại làm tôi yêu. Nhưng có môt sự thật tôi mơ hồ nhận ra rằng: Anh không hề yêu tôi. Có lẽ anh xem tôi như là một món để dành. Giờ đây, ngày ngày tôi vẫn gặp gỡ anh, tôi phải xem anh như một người bạn.
Quên một người, điều này có thể nói là chuyện không tưởng. Tôi đă không làm được. Mỗi khi ngồi một ḿnh, một đoạn nhạc buồn cất lên là tôi lại nhớ anh da diết. Nhiều lúc tôi cũng không biết ḿnh đang làm đúng hay sai, ḿnh có sống thật với ḿnh không nữa. Mỗi khi gặp gỡ anh, tôi luôn cố tỏ ra vui vẻ, luôn cố xem anh như bao người bạn b́nh thường khác. Và tôi đă hướng ḷng ḿnh, tự nhủ với bản thân ḿnh phải xem anh như người bạn. Tôi đă có những lời nói, những hành động để anh có thể cảm nhận được toô và anh chỉ là bạn. Thế nhưng trong ḷng tôi lại không như thế.
Anh đă đến với tôi rất nhẹ nhàng, tự nhiên. Chúng tôi là bạn. Đó là một sự khởi đầu tốt đẹp. Tôi xem anh như một người bạn mới. sau đó t́nh cảm tiến triển theo thời gian. Anh đă gọi điện, nhắn tin và tạo cho tôi một cảm giác rất ấm áp, rất lạ thường. và đến một ngày nào đó, tôi chợt nhận ra rằng, ḿnh đă yêu anh. Anh đă làm tôi yêu anh. Lần đầu tiên tôi biết được cảm giác khi ḿnh yêu một ai đó, những khắc khoải, nhớ nhung, những cảm xúc rất lạ. Khi anh đă đưa tôi vào đến khu vườn yêu đầy thơ mộng, anh đă cho tôi cảm giác được yêu và đă yêu, tôi như đă có anh trong đời. Thế nhưng, lại cũng chính anh đă nói rằng anh xem tôi như môt người em gái, và những ǵ anh đă đem đến cho tôi trong thời gian qua chỉ là do anh quá buồn, và tôi là người chịu lắng nghe anh. Anh đă xin lỗi tôi, anh đă nói với tôi rằng anh đă sai, và anh sẽ sửa sai bằng cách không gặp tôi nữa. Anh bảo rằng đến thời điểm này anh biết tôi đă yêu anh và anh đă nhận ra cái sai của ḿnh. Khi nghe anh nói, tôi đă lặng người. Anh sai và anh đă xin lỗi nhưng anh có biết cái sai của anh đă làm cho tôi như thế nào không? Anh đă để lại trong ḷng tôi môt sự tổn thương quá nặng nề. Tôi đă từng nghe ai đó nói rằng: " làm cho người ta yêu và sau đó lại nói lời chia tay là một tội ác". Tôi đă thấm câu nói này. Tôi đă khóc thật nhiều, v́ tôi không biết phải làm ǵ, chỉ biết khóc và khóc, thế thôi. Cảm giác nhớ nhung, đau khổ cứ len lỏi trong con người tôi. Và anh đă xa tôi thật. Tôi đă tự nhủ với ḷng ḿnh phải quên anh. Ḷng kiêu hănh đă vực tôi dậy. Tôi không thể là một người lụy t́nh, tôi phải mạnh mẽ, phải cứng rắn. Thế nhưng, nói th́ rất dễ, khi làm th́ lại khó biết bao. Nhưng tôi cũng đă vượt qua được, mặc dù chỉ là trước mặt mọi người. Thời gian qua đi, khi vết thương ḷng đă nguôi ngoai, tôi đă dần lấy lại cân bằng th́ anh lại xuất hiện trong cuộc đời tôi, cũng với cái cách mà anh đă xuất hiện, cũng với những hành động, những sự quan tâm như ngày xưa. Tôi cứ ngỡ ḿnh đă quên được anh, nhưng khi anh đến, t́nh yêu trong tôi lại bùng cháy. Cứ thế, anh cứ thoắt ẩn, thoắt hiện trong cuộc đời tôi, cứ làm cho tôi yêu thương rồi lại xa rời để tôi nhớ anh da diết. Đến khi tôi đă tạm quên anh th́ anh lại xuất hiện và lại làm tôi yêu. Nhưng có môt sự thật tôi mơ hồ nhận ra rằng: Anh không hề yêu tôi. Có lẽ anh xem tôi như là một món để dành. Giờ đây, ngày ngày tôi vẫn gặp gỡ anh, tôi phải xem anh như một người bạn.
Quên một người, điều này có thể nói là chuyện không tưởng. Tôi đă không làm được. Mỗi khi ngồi một ḿnh, một đoạn nhạc buồn cất lên là tôi lại nhớ anh da diết. Nhiều lúc tôi cũng không biết ḿnh đang làm đúng hay sai, ḿnh có sống thật với ḿnh không nữa. Mỗi khi gặp gỡ anh, tôi luôn cố tỏ ra vui vẻ, luôn cố xem anh như bao người bạn b́nh thường khác. Và tôi đă hướng ḷng ḿnh, tự nhủ với bản thân ḿnh phải xem anh như người bạn. Tôi đă có những lời nói, những hành động để anh có thể cảm nhận được toô và anh chỉ là bạn. Thế nhưng trong ḷng tôi lại không như thế.