CHAU_PT
07-06-2009, 06:04 AM
Trước ngưỡng cửa ba mươi, có phụ nữ chọn chồng để được làm mẹ, có phụ nữ chọn làm mẹ ngoài ra không chọn ǵ khác. Cả hai đều dũng cảm như nhau. Thậm chí người ta vẫn nói làm mẹ một ḿnh là những phụ nữ dũng cảm mạnh mẽ. Tôi lại thấy những phụ nữ chọn chồng để được làm mẹ mới thật sự là dũng cảm. Chỉ v́ muốn làm mẹ, phải rước cả một ông chồng vào đời ḿnh.
Tôi vẫn bảo với những cô bạn đơn thân muốn t́m lời khuyên, rằng, hăy xem, tôi chỉ hơn bạn có mỗi một tờ giấy thôi, đó là tờ đăng kư kết hôn, nhưng tôi thua kém bạn tất cả: cơ hội phát triển trong sự nghiệp, quyền tự quyết, thời gian chăm sóc bản thân, sự tự chủ trong đời, sự độc lập về tinh thần, và thậm chí không có nhiều cơ hội được ngủ dang tay chân trên một chiếc giường lớn không vướng víu.
Sự thực là trong những năm sống một ḿnh, tôi cũng vẫn luôn luôn thèm được ngủ dang tay chân trên một chiếc giường lớn không vướng víu (thay v́ chiếc giường đơn phủ chăn đơn trên một chiếc gối đơn). Tuy nhiên sự độc lập của người phụ nữ rất rơ ràng, khi bạn kết hôn so với khi bạn độc thân.
V́ khi độc thân, bạn có quyền chọn bố cho con, bất cứ lúc nào. Tôi có gặp một trường hợp, sẵn sàng ra nước ngoài thụ tinh nhân tạo để đứa con tóc vàng mắt xanh, đẹp như tranh vẽ, như mơ ước. Hoặc như tôi, quay trở về Việt Nam v́ quyết định đứa con của ḿnh phải là người Việt Nam từ trong ḍng máu, để nó biết yêu nước từ trong bụng mẹ bằng một bản năng của người Việt.
Khi bạn kết hôn, hăy thú thật đi, có bao nhiêu phần trăm người kết hôn v́ muốn con ḿnh sẽ có nhan sắc và tính t́nh như người đàn ông đang đeo nhẫn cưới cho ḿnh? Hay bạn kết hôn v́ lỡ có bầu, v́ bố mẹ giục, v́ yêu, v́ đă yêu, v́ cần một chỗ dựa, v́ đă yêu nhau quá lâu, v́ không c̣n sự lựa chọn nào tốt hơn, v́ tiền, v́ những lư do khác không sao giải thích nổi? Tôi có người bạn lấy chồng v́ quá hâm mộ chồng, nhưng kết cuộc, chồng cô lại không hâm mộ cô được như cô mong, họ đă chia tay rồi, không con cái.
Tôi có một cô bạn nữa lấy chồng v́ chồng quá tốt. Có một cô bạn nữa, lấy chồng v́ chồng đă chờ cô ấy gần mười năm, từ lúc cô ấy c̣n trẻ. Có một cô nữa, lấy chồng v́ thèm khát một đám cưới hoành tráng. Đám cưới cô ấy thực sự hoành tráng, sau đó, họ cũng li thân lâu rồi. Và cô ấy bây giờ phần nhiều thời gian dành cho mạng Internet, thôi không nghĩ tới những đám cưới hoành tráng nữa.
Song, làm mẹ một ḿnh không đáng sợ như bạn tưởng. Tôi thấy đáng sợ hơn là những người bị buộc phải làm single-mom mặc dù vẫn có chồng, vẫn có gia đ́nh. Vừa phải nuôi chồng vừa phải vượt cạn, một ḿnh, vừa "nằm ổ" sau sinh vừa phải cáng đáng mọi gánh nặng kinh tế cũng như công việc trong gia đ́nh. Những người mẹ "độc thân" bất đắc dĩ ấy trong gia đ́nh nhiều tới mức, tôi đă gặp ở mẹ tôi, ở bạn bè mẹ tôi, ở bạn bè tôi, ở đời tôi, ở những người tôi gặp, tôi quen, tôi nghe kể.
Có thể rất nhiều đàn ông không nghe thấy tiếng người bạn đời của ḿnh k
hóc.
Cũng có những phụ nữ không bao giờ khóc trước mặt chồng. Tôi chẳng hạn.
Ngày nhỏ lên chùa, khi mẹ tôi quy y vào cửa Phật, tôi nghe thầy trong chùa dạy rằng, những người không gia đ́nh con cái, ḿnh cứ cho là họ khổ, chứ với cái nh́n duy tâm của thầy, th́ đó mới là những người kiếp trước tu trọn vẹn, kiếp này được Trời Phật cho bớt gánh nợ trần gian.
Tôi không biết gánh nợ trần gian nặng bao nhiêu, tôi không rơ con người thường cầu xin ǵ Trời Phật, không gánh nặng th́ cầu gánh nặng, có gánh nặng rồi lại cầu xin được tṛn vẹn hạnh phúc thảnh thơi? Có phải là mâu thuẫn không!
Nhưng tôi biết có những người muốn làm chủ đời ḿnh. Hôn nhân hoàn hảo th́ có thể chờ được chứ đứa con hoàn hảo th́ phải được sinh ra vào lúc người mẹ có sức khoẻ tốt nhất, kinh tế vững vàng nhất, sự nghiệp ổn định nhất, hiểu biết và tâm trạng tốt nhất. Đó là khi ba mươi. Hăy để đàn ông chờ ḿnh chứ đừng để con ḿnh phải chờ ḿnh. Hăy sinh nó ra đi để yêu nó như nó sẽ yêu ḿnh.
Để hiểu ra hạnh phúc không cần đám đông thừa nhận, tung hô. Tôi ôm con tôi vào ḷng và tôi thấy đó là tất cả hạnh phúc, con tôi bù đắp cho tôi tất cả.
Dù người khác đang ŕnh để ném đá vào ta.
Những người sống ở ngoài đời ta, không giúp ta nhưng muốn phán xét những bà mẹ không chồng.
Bài trích trong blog nhà văn Trang Hạ...
Nh́n cuộc sống chung quanh ḿnh tôi thấy chị viết rất đúng...
Tôi vẫn bảo với những cô bạn đơn thân muốn t́m lời khuyên, rằng, hăy xem, tôi chỉ hơn bạn có mỗi một tờ giấy thôi, đó là tờ đăng kư kết hôn, nhưng tôi thua kém bạn tất cả: cơ hội phát triển trong sự nghiệp, quyền tự quyết, thời gian chăm sóc bản thân, sự tự chủ trong đời, sự độc lập về tinh thần, và thậm chí không có nhiều cơ hội được ngủ dang tay chân trên một chiếc giường lớn không vướng víu.
Sự thực là trong những năm sống một ḿnh, tôi cũng vẫn luôn luôn thèm được ngủ dang tay chân trên một chiếc giường lớn không vướng víu (thay v́ chiếc giường đơn phủ chăn đơn trên một chiếc gối đơn). Tuy nhiên sự độc lập của người phụ nữ rất rơ ràng, khi bạn kết hôn so với khi bạn độc thân.
V́ khi độc thân, bạn có quyền chọn bố cho con, bất cứ lúc nào. Tôi có gặp một trường hợp, sẵn sàng ra nước ngoài thụ tinh nhân tạo để đứa con tóc vàng mắt xanh, đẹp như tranh vẽ, như mơ ước. Hoặc như tôi, quay trở về Việt Nam v́ quyết định đứa con của ḿnh phải là người Việt Nam từ trong ḍng máu, để nó biết yêu nước từ trong bụng mẹ bằng một bản năng của người Việt.
Khi bạn kết hôn, hăy thú thật đi, có bao nhiêu phần trăm người kết hôn v́ muốn con ḿnh sẽ có nhan sắc và tính t́nh như người đàn ông đang đeo nhẫn cưới cho ḿnh? Hay bạn kết hôn v́ lỡ có bầu, v́ bố mẹ giục, v́ yêu, v́ đă yêu, v́ cần một chỗ dựa, v́ đă yêu nhau quá lâu, v́ không c̣n sự lựa chọn nào tốt hơn, v́ tiền, v́ những lư do khác không sao giải thích nổi? Tôi có người bạn lấy chồng v́ quá hâm mộ chồng, nhưng kết cuộc, chồng cô lại không hâm mộ cô được như cô mong, họ đă chia tay rồi, không con cái.
Tôi có một cô bạn nữa lấy chồng v́ chồng quá tốt. Có một cô bạn nữa, lấy chồng v́ chồng đă chờ cô ấy gần mười năm, từ lúc cô ấy c̣n trẻ. Có một cô nữa, lấy chồng v́ thèm khát một đám cưới hoành tráng. Đám cưới cô ấy thực sự hoành tráng, sau đó, họ cũng li thân lâu rồi. Và cô ấy bây giờ phần nhiều thời gian dành cho mạng Internet, thôi không nghĩ tới những đám cưới hoành tráng nữa.
Song, làm mẹ một ḿnh không đáng sợ như bạn tưởng. Tôi thấy đáng sợ hơn là những người bị buộc phải làm single-mom mặc dù vẫn có chồng, vẫn có gia đ́nh. Vừa phải nuôi chồng vừa phải vượt cạn, một ḿnh, vừa "nằm ổ" sau sinh vừa phải cáng đáng mọi gánh nặng kinh tế cũng như công việc trong gia đ́nh. Những người mẹ "độc thân" bất đắc dĩ ấy trong gia đ́nh nhiều tới mức, tôi đă gặp ở mẹ tôi, ở bạn bè mẹ tôi, ở bạn bè tôi, ở đời tôi, ở những người tôi gặp, tôi quen, tôi nghe kể.
Có thể rất nhiều đàn ông không nghe thấy tiếng người bạn đời của ḿnh k
hóc.
Cũng có những phụ nữ không bao giờ khóc trước mặt chồng. Tôi chẳng hạn.
Ngày nhỏ lên chùa, khi mẹ tôi quy y vào cửa Phật, tôi nghe thầy trong chùa dạy rằng, những người không gia đ́nh con cái, ḿnh cứ cho là họ khổ, chứ với cái nh́n duy tâm của thầy, th́ đó mới là những người kiếp trước tu trọn vẹn, kiếp này được Trời Phật cho bớt gánh nợ trần gian.
Tôi không biết gánh nợ trần gian nặng bao nhiêu, tôi không rơ con người thường cầu xin ǵ Trời Phật, không gánh nặng th́ cầu gánh nặng, có gánh nặng rồi lại cầu xin được tṛn vẹn hạnh phúc thảnh thơi? Có phải là mâu thuẫn không!
Nhưng tôi biết có những người muốn làm chủ đời ḿnh. Hôn nhân hoàn hảo th́ có thể chờ được chứ đứa con hoàn hảo th́ phải được sinh ra vào lúc người mẹ có sức khoẻ tốt nhất, kinh tế vững vàng nhất, sự nghiệp ổn định nhất, hiểu biết và tâm trạng tốt nhất. Đó là khi ba mươi. Hăy để đàn ông chờ ḿnh chứ đừng để con ḿnh phải chờ ḿnh. Hăy sinh nó ra đi để yêu nó như nó sẽ yêu ḿnh.
Để hiểu ra hạnh phúc không cần đám đông thừa nhận, tung hô. Tôi ôm con tôi vào ḷng và tôi thấy đó là tất cả hạnh phúc, con tôi bù đắp cho tôi tất cả.
Dù người khác đang ŕnh để ném đá vào ta.
Những người sống ở ngoài đời ta, không giúp ta nhưng muốn phán xét những bà mẹ không chồng.
Bài trích trong blog nhà văn Trang Hạ...
Nh́n cuộc sống chung quanh ḿnh tôi thấy chị viết rất đúng...