s_boy
11-15-2006, 03:50 AM
Gửi Người đã khuất ...
Một buổi chiều cuối tuần , Tôi đón xe về miền Tây , nơi mà kỉ niệm đã từng in dấu bước chân Ai một thưở .Nơi có dòng sông với những con nước ngược dòng , để rồi đây ; Ngườii đi xa mãi , không ngày trở lại...
Chuyến xe đã đến bến , chiếc bánh ngừng lăn , Bước chân Tôi như khụy lại , Bởi tưởng chừng vẫn còn hôm qua ... Con đường mang tên CHÂU VĂN LIÊM ngày nào , dường như gợi nhớ tất cả những buồn vui , đau đớn và hạnh phúc một thời ...
Nơi có dòng sông ấy , nắng chiều tà ngả bóng hoàng hôn . Tôi và Em cùng đắm mình trong khúc nhạc chiều lên , mặc dù biết trọn đời bên nhau là không thể , nhưng làm sao biết được , con tim vẫn mãi nguyện lòng thủy chung ...
Để rồi hôm nay , dưới tản cây bóng mát kia , là một nhúm cỏ xanh , lặng lẽ bên dòng sông chảy mãi , như tiếc thương cho một số phận , một cuộc đời quá khắc khe và cay nghiệt ...
Tôi buồn vì một người đã ra đi ; không ngày trở lại , Tôi buồn vì từng ngừoi đã đi qua đời Tôi . Tôi cười cho số phận quá ngỗ ngược bạo tàn ...
Tôi đã khóc ; trong chếch choáng hơi men ... Cho những cơn mê khi giấc ngủ đêm về ...
Bên chuyến phà qua sông ngày ấy , đã từng khắc dấu tên Tôi và Em . Nụ cười trong như giọt sương ban mai , Ánh mắt buồn như biển không sóng , Đôi môi dịu ngọt như buổi hoàng hôn ...Nhưng Em đi rồi ... Để lại nơi đây một khoảng trời lặng lẽ , Nụ cười kia đã lịm tắt , Ánh mắt kia đã nhòa lệ , đôi môi kia phai màu nắng úa chỉ vì Ai ?
Tôi cũng không biết nữa ? Chỉ cảm nhận được một điều; Rằng Tôi rất thương Em , rất nhớ Em ...
Ngồi nơi đây mà lòng nặng trĩu , bởi miệng lưỡi người đời quá chua cay , Để đôi Ta đành lỡ chuyến đò ngang , Rồi Em ra đi trong mội buổi chiều tàn , Đành ngậm ngùi chia đôi lời hẹn ước ...
Dòng sông lặng lẽ trôi bên bờ vắng , đưa những đóa lục bình biết về đâu ? Hay đang kể về chuyện của Người yêu nhau từ dạo ấy . Nhưng tạo hóa lại quá trớ trêu ; Bởi Tình yêu đó vốn không hợp lẽ thường tình , Làm sao Tôi giữ được trái tim Em , Khi cả thế giới đang phẫn nộ , Vì Em , vì Tôi và vì tình cảm của chúng Ta ...Tôi cố gắng nắm giữ nó , thì càng làm cho Em đau đớn vàkhi Tôi để vuột mất Em , thì Tim Tôi lại càng thắt nghẹn ...
Giờ đây Tôi chỉ biết từng có Em , khi Tôi hoàn toàn đã đánh mất Em ...Để lại sau lưng mảnh đời nát vụn , Tiếng kêu gào từ chốn vực sâu , tựa như những tiếng sóng gào thét dưới lòng đại dương , Để biển Tình còn mãi vỗ về những con sóng lớn , như gợi lại điệp khúc tình xưa ...
Để ngàn năm dấu chân Em còn intrên cát ,sóng dập dìu chẳng phủ lấp được lòng Anh ...
Mây kéo về trên con phố nhỏ , ngồi lặng thầm đếm thật nhiều hạt mưa rơi , Tôi rời bến nơi ngày xưa yêu dấu , xa xa hương khói tỏa ngút trời , thấp thoáng buồn một nhúm cỏ xanh , giọt lệ lăn theo từng chiếc bánh xe khách , Để lại chén rượu chưa cạn , Nhưng lòng Tôi đã say ...!!!?
Người ở nơi ấy có nhớ ....
( Tạm biệt Cần Thơ ! )
Một buổi chiều cuối tuần , Tôi đón xe về miền Tây , nơi mà kỉ niệm đã từng in dấu bước chân Ai một thưở .Nơi có dòng sông với những con nước ngược dòng , để rồi đây ; Ngườii đi xa mãi , không ngày trở lại...
Chuyến xe đã đến bến , chiếc bánh ngừng lăn , Bước chân Tôi như khụy lại , Bởi tưởng chừng vẫn còn hôm qua ... Con đường mang tên CHÂU VĂN LIÊM ngày nào , dường như gợi nhớ tất cả những buồn vui , đau đớn và hạnh phúc một thời ...
Nơi có dòng sông ấy , nắng chiều tà ngả bóng hoàng hôn . Tôi và Em cùng đắm mình trong khúc nhạc chiều lên , mặc dù biết trọn đời bên nhau là không thể , nhưng làm sao biết được , con tim vẫn mãi nguyện lòng thủy chung ...
Để rồi hôm nay , dưới tản cây bóng mát kia , là một nhúm cỏ xanh , lặng lẽ bên dòng sông chảy mãi , như tiếc thương cho một số phận , một cuộc đời quá khắc khe và cay nghiệt ...
Tôi buồn vì một người đã ra đi ; không ngày trở lại , Tôi buồn vì từng ngừoi đã đi qua đời Tôi . Tôi cười cho số phận quá ngỗ ngược bạo tàn ...
Tôi đã khóc ; trong chếch choáng hơi men ... Cho những cơn mê khi giấc ngủ đêm về ...
Bên chuyến phà qua sông ngày ấy , đã từng khắc dấu tên Tôi và Em . Nụ cười trong như giọt sương ban mai , Ánh mắt buồn như biển không sóng , Đôi môi dịu ngọt như buổi hoàng hôn ...Nhưng Em đi rồi ... Để lại nơi đây một khoảng trời lặng lẽ , Nụ cười kia đã lịm tắt , Ánh mắt kia đã nhòa lệ , đôi môi kia phai màu nắng úa chỉ vì Ai ?
Tôi cũng không biết nữa ? Chỉ cảm nhận được một điều; Rằng Tôi rất thương Em , rất nhớ Em ...
Ngồi nơi đây mà lòng nặng trĩu , bởi miệng lưỡi người đời quá chua cay , Để đôi Ta đành lỡ chuyến đò ngang , Rồi Em ra đi trong mội buổi chiều tàn , Đành ngậm ngùi chia đôi lời hẹn ước ...
Dòng sông lặng lẽ trôi bên bờ vắng , đưa những đóa lục bình biết về đâu ? Hay đang kể về chuyện của Người yêu nhau từ dạo ấy . Nhưng tạo hóa lại quá trớ trêu ; Bởi Tình yêu đó vốn không hợp lẽ thường tình , Làm sao Tôi giữ được trái tim Em , Khi cả thế giới đang phẫn nộ , Vì Em , vì Tôi và vì tình cảm của chúng Ta ...Tôi cố gắng nắm giữ nó , thì càng làm cho Em đau đớn vàkhi Tôi để vuột mất Em , thì Tim Tôi lại càng thắt nghẹn ...
Giờ đây Tôi chỉ biết từng có Em , khi Tôi hoàn toàn đã đánh mất Em ...Để lại sau lưng mảnh đời nát vụn , Tiếng kêu gào từ chốn vực sâu , tựa như những tiếng sóng gào thét dưới lòng đại dương , Để biển Tình còn mãi vỗ về những con sóng lớn , như gợi lại điệp khúc tình xưa ...
Để ngàn năm dấu chân Em còn intrên cát ,sóng dập dìu chẳng phủ lấp được lòng Anh ...
Mây kéo về trên con phố nhỏ , ngồi lặng thầm đếm thật nhiều hạt mưa rơi , Tôi rời bến nơi ngày xưa yêu dấu , xa xa hương khói tỏa ngút trời , thấp thoáng buồn một nhúm cỏ xanh , giọt lệ lăn theo từng chiếc bánh xe khách , Để lại chén rượu chưa cạn , Nhưng lòng Tôi đã say ...!!!?
Người ở nơi ấy có nhớ ....
( Tạm biệt Cần Thơ ! )